Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 57: Trả nợ (4)

 Edit: Mộc

Chiếc túi ni lông có in tên siêu thị bay xẹt qua chân Từ Phẩm Vũ. Cô cúi đầu nhìn một cái, lúc ngẩng lên đã thấy Thẩm Hữu Bạch đang bước nhanh về phía mình, dưới chân là lớp tuyết dày rơi tối hôm qua.

Cô mỉm cười, dang tay về phía anh. Nhưng không có cái ôm ấm áp như cô mong đợi, Thẩm Hữu Bạch cởi khăn quàng cổ của mình rồi quấn lên cổ cô, che khuất nửa gương mặt Từ Phẩm Vũ.

Giây phút này, không khí cô hít vào cũng thoang thoảng mùi nước hoa và khói thuốc. Anh tới bất ngờ, Từ Phẩm Vũ chỉ mặc áo len xuống đây, nhìn biểu cảm của anh chắc chắn là không hài lòng cô ăn mặc mỏng manh như vậy. Từ Phẩm Vũ kéo tay anh đi về phía hành lang, “Chỉ có vài bước chân thôi mà.”

Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 57: Trả nợ (4)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 56: Trả nợ (3)

Chương 56: Trả nợ (3)

Edit: Mộc

Thẩm Hữu Bạch lột đi quần áo của cô, tiện tay vứt dưới giường, tiếp đó lại nắm lấy cằm cô, bắt đầu hôn lưỡi. Dây dưa một lúc lâu, tóc Từ Phẩm Vũ đã hơi ướt, cuối cùng đều là da thịt tiếp xúc với nhau.

[…] (chỗ này có 1 đoạn H nhưng tớ không edit, bạn nào muốn đọc bản đầy đủ thì có thể vào bản convert nhé)

Ánh nến phía trong chụp đèn dường như ngưng kết lại, mặc kệ trên giường từng cơn sóng dâng trào.

Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 56: Trả nợ (3)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 55: Trả nợ (2)

 

Chương 55: Trả nợ (2)

Edit: Mộc

Nguyên Tình đứng ngoài cửa phòng quản lý, nhìn ngón tay trắng đến mức không có sắc đỏ đang kẹp thuốc lá của anh.

Dưới chân anh đều là đầu mẩu thuốc. Thẩm Hữu Bạch cau mày, nhìn chăm chú vào màn hình giám sát, đáy mắt lạnh lẽo như sương.

Gần anh nhất là nhân vân kĩ thuật đang kiểm tra camera. Lấy Thẩm Hữu Bạch làm trung tâm, khí áp nặng nề của anh làm người ta phải lùi xa ba mét.

Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 55: Trả nợ (2)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 54: Trả nợ (1)

 Chương 54: Trả nợ (1)

Edit: Mộc

Ngày hôm sau Từ Phẩm Vũ không đi làm. Dưới sự uy hiếp cộng dụ dỗ của Thẩm Hữu Bạch, cô thu dọn hành lý chuyển đến nhà anh.

Lúc đứng trước chỗ anh ở, Từ Phẩm Vũ mới phát hiện rằng cái nơi gọi là khu nhà ở công vụ dành cho anh là tên gọi tắt của biệt thự.

Không thể tưởng tượng nổi người có tiền cuối cùng có bao nhiêu tiền.

Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 54: Trả nợ (1)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 53: Đứa bé (3)

Chương 53: Đứa bé (3)

Edit: Mộc

Từ khách sạn ra ngoài đã hơn mười rưỡi tối. Gió lạnh mang theo mùi tanh của nước biển phả vào mặt, hơi lạnh ngấm đến tận xương cốt. Từ Phẩm Vũ vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối tung. Ánh đèn ô tô chiếu lên gương mặt cô, cô nhanh chóng bước đi.

Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 53: Đứa bé (3)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 52: Đứa bé (2)

Chương 52: Đứa bé (2)

Edit: Mộc

Chu Khải Đường thường dặn thằng bé, nếu có chuyện gì thì hãy nói tên anh ta ra. Thằng bé lặp lại hai lần cái tên này thì Từ Phẩm Vũ mới hoàn hồn, “Tên này… nghe rất quen.”

Bởi vì muốn nghe rõ những gì thằng bé nói nên cô ghé rất sát má nó, gần như sắp hôn lên má thằng bé.

Thẩm Hữu Bạch cau mày, răng nghiến một cái. Từ Phẩm Vũ suy nghĩ một chút, sau đó đi tới kệ sách, lấy một quyển tạp chí ra. Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 52: Đứa bé (2)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 51: Đứa bé (1)

Chương 51: Đứa bé (1)

Edit: Mộc

Từ Phẩm Vũ lạnh nhạt nhìn cô ta, không thể hiện cảm xúc gì. Giang Nghi Trân thở dài, lắc đầu, “Cô bé lọ lem chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích mà thôi, thực tế tàn khốc chính là môn đăng hộ đối.”

Cô ta chưa dứt lời, liền cúi đầu lấy túi xách trên ghế sô pha. Đứng ở vị trí của Từ Phẩm Vũ thì không thể nhìn rõ hành động của Giang Nghi Trân. Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 51: Đứa bé (1)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 50: Khoảng cách (4)

 Chương 50: Khoảng cách (4)

Edit: Mộc

Bóng người mờ nhạt di động trên tường. Từ Phẩm Vũ bị anh nâng eo, quỳ sấp trên giường. Cô dùng cùi chỏ chống đỡ nửa người trên, hai cánh tay hơi run rẩy.

Trong nháy mắt, anh tiến vào cô, hơi thở dồn dập, thân thể cô cũng run lên. Tiếng nước vang vọng trong phòng. Chất lỏng dính dớp trở thành thuốc bôi trơn, trợ giúp vật to lớn của anh xuyên qua tầng tầng nếp uốn. Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 50: Khoảng cách (4)”

Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 49: Khoảng cách (3)

Chương 49: Khoảng cách (3)

Edit: Mộc

Thẩm Hữu Bạch áp tay lên eo cô, tay còn lại giữ lấy gáy cô, lọn tóc trượt theo ngón tay anh.

Nụ hôn của anh như thể muốn nuốt cô vào bụng khiến Từ Phẩm Vũ không nhận ra từng chiếc cúc đang bị cởi bỏ.  Tới khi cô phát hiện thì đầu ngón tay Thẩm Hữu Bạch đã nhẹ nhàng lướt qua rãnh ngực, cởi bỏ bra. Đọc tiếp “Tặng cho Thẩm Hữu Bạch – Chương 49: Khoảng cách (3)”

Chỉ có mình em – Chương 7: Mẹ con

Chương 7: Mẹ con

Edit: Mộc

Nếu con gái là tình nhân kiếp trước của cha, vậy con trai và mẹ thì sao?

Mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu là bởi một người đàn ông vừa làm con vừa làm chồng, có bao nhiêu mẹ chồng sẽ cho rằng con dâu đã cướp đi con trai của mình, lại có bao nhiêu người mẹ trách móc con trai cưới vợ liền quên mẹ.

Đây có lẽ là vấn đề không thể kiểm tra được, bởi vì nhân loại sinh sôi nảy nở không ngừng. Đọc tiếp “Chỉ có mình em – Chương 7: Mẹ con”